Hà Huy Khoái

Sapere aude

CẮT TÓC VỈA HÈ X: NÓI VỀ NGƯỜI KHÁC

with one comment

Hôm nay, thấy cậu cắt tóc có vẻ buồn, mình hỏi:
– Cậu làm sao mà trông buồn thế.
-Cháu vừa đi đưa tang về. Buồn vì người, buồn vì mình nữa ông ạ
-Sao thế?
– Thì cái bà mới mất ấy, ở trong khu tập thể của cháu. Cháu xem thường bà ta lắm, mặc dù bà ấy đối với ai cũng tốt. Chả là cháu nghe nói trước đây bà ấy có lần ăn cắp, hình như là ở siêu thị. Nhưng khi nghe điếu văn, cháu mới thấy bà ấy là người làm được nhiều việc lắm ông ạ. Thế mà mình chỉ nghĩ đến một lần bà ấy sai lầm. Thật xấu hổ. Nhưng bây giờ thì muộn rồi. Giờ cháu nghiệm ra, nhìn ai cũng chỉ nên nghĩ đến điều tốt mà họ làm được, đừng lởn vởn với điều xấu mà họ từng mắc phải. Sống thế mới thanh thản ông nhỉ.
– Này, cậu đọc nhà văn Mô-roa rồi à?
– Nhà văn Mô Tê gì hả ông? Người Nghệ Tĩnh quê ông à ?
– Ừ, quê ông !
Mình trả lời cho qua chuyện, chứ làm sao mà nói được với nó về André Maurois. Cách đây rất lâu, hình như hồi ở Bures-sur-Yvette (1988), khi đọc cuốn “George Sand” của ông ấy, mình nhớ một câu ná ná thế này:
“Khi nói về một con người, nên nhắc đến tầm cao mà họ đã đạt được, chứ không phải hố sâu mà họ đã có lúc rơi vào”.
Tay thợ cắt tóc này suy nghĩ cũng chẳng kém Maurois!
Nhưng hình như người ta chỉ làm như thế một lần, với mỗi người. Khi đã quá muộn: ấy là lúc đọc điếu văn!

Written by dinhthucuc

Tháng Mười Hai 31, 2014 at 3:34 chiều

NHẬT KÝ BỆNH VIỆN

leave a comment »

(Vào bệnh viện mấy hôm, viết lên FB cho đỡ buồn. Cất vào đây.)

December 18 at 12:04pm ·

VÀO VIỆN.

“Nhưng đối với các cậu trên này thời gian chắc phải trôi nhanh lắm chứ?” Hans Castorp nhận xét.
“Nhanh và chậm tuỳ ý cậu”, Joachim đáp. “Tớ thì muốn bảo với cậu rằng nó hoàn toàn không trôi đi, đó không còn là giòng thời gian, cũng không phải cuộc đời, không, chẳng là gì cả”.
(Núi thần , Thomas Mann)

Sao giống chỗ này thế nhỉ?

December 19 at 6:15am · Edited ·

CÁI ÁO

Mặc cái ao “pijama” màu xanh vào là thành ngay bệnh nhân. Là ngoan ngoãn đi theo cô y tá xét nghiệm thứ này thứ khác. Là ngồi tán gẫu mà hoàn toàn không thấy tiếc thời gian. Vì thời gian có còn trôi như “ngoài kia”nữa đâu.
Mà sao người ta nghĩ giỏi thế. Cái ào tù và áo bệnh nhân hao hao giống nhau. Mặc vào, người ta trở thành dễ bảo, như trẻ con. Ngẫm ra thì bộ quần áo, đúng hơn là những bộ đồng phục làm thay đổii con người.
Sao không có bộ quần áo nào để khi mặc vào, người ta thành “tử tế” nhỉ? Nếu có thì đó chắc không phải là com lê, cà vạt rồi.
Nhưng sự tử tế có cần khoác cái áo nào đâu? Nhiều thứ khác cần “khoác áo” tử tế thì có.

December 21 at 11:55am · Edited ·

ĐÊM BỆNH VIỆN

-Bánh khúc nóng đây!
Nghe tiếng rao, mừng quá. Chắc sáng rồi. Ai từng đau cái gì đó, đêm không ngủ được thì hiểu nỗi mong trời sáng là thế nào. Nhìn đồng hồ:2 giờ sáng.
Sao có người rao bánh khúc lúc này nhỉ?
Sáng ra tìm được câu trả lời: sau ki ốt góc sân bệnh viện, trên mấy cái ghế đá xếp lại với nhau vẫn còn chiếc chiếu. Hoá ra đó là nơi nghỉ đêm của những người canh tin tức người thân cấp cứu.
Đêm động lạnh thế này vẫn còn người ngủ ở đó. Vẫn còn người phải đi bán bánh khúc đêm. Hình như mỗii cặp bánh có 10000 đồng.
Hồi còn bé, bánh khúc là món quà hơi quá xa xỉ, chẳng mấy khi dám mơ

December 22 at 11:55am · Edited ·

BẠN “TÙ”

Phòng có bốn người. Một cụ là hội viên hội nhà văn, suốt ngày hý hoáy viết. Mình rất lo, vào đây, chẳng lấy đâu ra đề tài, không khéo mình thành “nhân vật” của cụ ấy. Sau hỏi ra mới biết cụ là nhà thơ. Thảo nào chốc chốc lại nhìn ra cửa sổ. Kiểu này thì mấy cái cây cao trong sân bệnh viện chịu trận thay mình rồi! Một cụ nữa là “nguyên nhà báo” Mà chắc cũng “nguyên lâu rồi”, nên khi mấy ông bạn thăm mình ra về, cụ mới hỏi:”Lúc nãy tôi nghe bạn anh nói thì Nguyễn Quang Lập bị bắt rồi à”. Ông thứ tư trẻ hơn mình, giáo sư văn học, nghiên cứu về văn học thế giới. Nghe ông ấy làm việc với học trò, cũng hiểu thêm ít nhiều về tình yêu trong văn học Campuchia.
Ngày trước, các chiến sĩ cách mạng lấy nhà tù làm trường học cũng phải. Mới ở đây 5 ngày mà kiến thức mình thêm nhiều đáo để!

December 23 at 7:56pm · Edited ·

KỸ SƯ “THÂN THỂ”.

Người ta thường nói “Thầy giáo là kỹ sư tâm hồn”, thế thì thầy thuốc đúng là “kỹ sư thân thể”.Khi thân thể bạn có khuyết tật gì, họ chữa cái đó.

Sự khác nhau chỉ là: người có khuyết tật tâm hồn thì thường không thấy khuyết tật đó, trong khi đối với thân thể thì ngược lại.
Có lẽ vì thế mà thầy thuốc thường được nể trọng hơn thầy giáo.
Sáng nay, khi bác sĩ trưởng khoa đi thăm bệnh, nhìn thấy tấm biển ghi “tiến sĩ…”, mình rất kính nể. Lâu nay làm việc với bao nhiêu tiến sĩ lại không thấy cảm giác đó!

December 23 at 23 hrs · Edited ·

CƠM TÙ

Gọi là cơm tù cho đúng cảnh, chứ cơm ở đây cũng đàng hoàng. Nhà ăn đẹp, vách kính sáng trưng nhìn ra sông Hồng. Bên trái là cầu Chương Dương, bên phải là cầu Vĩnh Tuy.
Câu chuyện nhà ăn năm nay so với năm 2005, khi mình ở đây thì hoàn toàn khác. Hồi đó, mọi người toàn bàn chuyện chính trường, “thằng này sắp lên chức này, thằng kia sắp lên chức kia”. Gọi là “thằng”, vì phần đông bệnh nhân là các cụ, nhìn ai cũng là “đàn em” cả. Năm nay chủ đề dường như chỉ xoay quanh chuyện sức khoẻ. Quả thật ngày người ta càng khôn hơn.
Hôm qua rất ngạc nhiên khi thấy một cụ áo xanh như mình quát ầm ầm nhà ăn, mà mấy cô áo trắng không ho he gì cả. Nơi này, áo trắng mới là chỉ huy chứ. Hỏi ra thì biết, cụ áo xanh này nguyên là giáo sư ở bệnh viện Việt Đức. Thảo nào, cụ quen quát mấy cô áo trắng rồi. Bây giờ quên hẳn trên người mình chỉ là bộ áo xanh!

December 25 at 9:04am · Edited ·

“BẠN” MỚI.

Cụ nguyên nhà báo được ra rồi. Thay vào đó là cụ nguyên bác sĩ bệnh viện Y học dân tộc. Khi biết mình 69 tuổi, cụ giơ tay lên trời”trẻ quá”! Hỏi ra thì cụ 91 tuổi, vào viện vì cái gì đó đặt ở tim năm 2007, ở đó lâu quá nên hình như nó đòi ra, bắt đầu giở chứng. Cụ phải vào thay cái mới. Kết hợp “dân tộc” với hiện đại, thảo nào cụ khoẻ thế. Vẫn đọc sách. Nhìn xa thấy cuốn sách quen quen nhưng không dám hỏi. Chiều thấy cụ kể với cô con gái về “mở luân xa thứ 6” trên trán để nhận năng lượng vũ trụ. Cái thói háo danh xuýt nữa làm mình khoe với cụ: tác giả cuốn sách đó là ông bạn của mình. May mà kịp kìm lại, chứ nếu không sẽ bị chê là “thấy người sang bắt quàng làm họ”‘ chứ “trẻ” như mình, bạn thế nào với ông tác giả đáng kính nọ!
Mỗi câu:”Bố vào viện rồi con ạ” mà thấy cụ bấm máy đến 8 lần. Cứ cho là cụ gọi cả dâu rể, chia đôi ra thì cụ không dưới 4 con. Thảo nào cụ khoẻ mạnh, yêu đời thế.

December 25 at 8:50pm ·

TẠI NGOẠI

Đã xin được lệnh tại ngoại. Nhưng vẫn trong quy chế quản thúc: hàng ngày phải vào xét hỏi và “tra xung điện”. Đó là chưa kể còn phải thực hiện một số động tác “tự tra tấn” cái khớp vai, chưa đau thì chưa đạt yêu cầu!
Thời hạn quản thúc chưa xác định, nhưng xem ra còn khá dài. Cũng phụ thuộc thái độ cải tạo thế nào nữa. Nếu tái phạm lại phải vào đó như chơi.
Mà lúc ấy thì án phạt chắc sẽ dài hơn nhiều.

 

Written by dinhthucuc

Tháng Mười Hai 27, 2014 at 6:37 sáng

CẮT TÓC VỈA HÈ IX: CHUYỂN ĐỘNG 24

leave a comment »

Hôm nay thấy tay thợ có vẻ vội, mình hỏi:

– Cậu định đi đâu à?

– Không, gần 11 :30 rồi, cháu phải vào xem « Chuyển động 24 » ông ạ.

– Cậu thích thế cơ à ? Tớ ít xem, nhưng nghe anh bạn nói là ngoài những tin như trong Thời sự thì còn toàn chuyện « vỉa hè », kiểu như : gì thế nhỉ ? hôm nay ăn gì nhỉ ? đi đâu nhỉ ? thằng kia khai gian tuổi hay sao nhỉ ?, cô kia béo mà vẫn xinh, ông kia gầy nhom mà vẫn đẹp?…

– Thì cháu thích thế đấy ông ạ ! Thảo dân như cháu, mấy chuyện to lớn quan tâm làm gì. Trước đây, toàn phải ra quán hóng hớt. Rẻ cũng mất một ly trà đá, lại còn mang tiếng thích chuyện « ngồi lê đôi mách ». Nay thì đàng hoàng ở nhà, mà chuyện đâu đâu cũng biết. Có khi còn nghe cả chuyện người ta « tâm sự » trên mạng nữa chứ !

Rồi hắn tiếp :

– Cháu cũng có thằng bạn không thích « chuyển động 24 ». Hắn lại còn bảo : mỗi phút trên TV đắt lắm, tiền triệu đấy ! Vậy mà ngày 60 phút, bao tiền. Mà lại không phải tiền chùa, tiền thuế cả đấy. Cháu phải giảng cho hắn : trước đây bao người như cháu tốn tiền, tốn thời gian ra quán hóng hớt, nay đỡ khoản đó. Tính ra hiệu quả xã hội lớn lắm ông ạ.

Mình nghĩ bụng : thằng này khá ! Nó nhìn ra nhiều cái sâu hơn mình. Mà tài thế, sao không làm được việc gì to hơn cắt tóc nhỉ ? Có lẽ nó thật quá, đến thích « ngồi lê đôi mách » mà cũng kể. Muốn được cái gì, phải gian một chút chứ. Không gian bằng cấp, không kê gian tài sản, thì cũng phải gian tí tuổi. Đằng này, thật như đếm thế thì đi cắt tóc vỉa hè còn là may. Có khi phải « cạp đất mà sống » ấy chứ !

Nghĩ vậy, thấy đã 11:29 rồi, giục hắn kết thúc luôn. Nhỡ hắn vội, cắt tóc, lại còn cắt thêm tí tai thì mình toi.
Ra về, trả 35K mà không tiếc. Tiểu học bây giờ học thêm một buổi đã 50 K. Mình là giáo sư, dẫu có hưu trí rồi, thì 35 K một bài học là rẻ. Coi như hôm nay lãi được cái đầu.

Written by dinhthucuc

Tháng Mười Một 22, 2014 at 9:14 chiều

CỐ GẮNG…SUỐT ĐỜI?

leave a comment »

 

Ngồi chuyện tào lao, có anh khen:”Cơ chế ở Mỹ hay thật. Nó khiến người ta phải cố gắng thường xuyên”.
Nghe mà hãi. Chưa ở đó chưa biết, nhưng nếu sống là phải cố gắng thường xuyên thì…mệt thật. Ngày xưa nghe nói “Hạnh phúc là đấu tranh”, nay “Hạnh phúc là cố gắng”, hay sao?
Lại nhớ, người Tây Nguyên có phong tục: thỉnh thoảng phải uống thật say. Để thỉnh thoảng có thể sống mà không phải có trách nhiệm gì! Trong bữa rượu đó, không ai được quyền tỉnh, để không ai nhớ ai đã làm gì lúc say.

Ngẫm ra, văn hóa Tây Nguyên cao vời vợi như đỉnh Chư Pông.
Không dễ gì mà hiểu hết được.

 

Written by dinhthucuc

Tháng Mười Một 20, 2014 at 4:41 chiều

Posted in Chuyện Đời

TĂNG LƯƠNG…MỘT TRIỆU LẦN!

leave a comment »

(Thử nghiệm áp dụng Toán học vào…tuyên truyền).

Vừa rồi Quốc Hội bàn chuyện tăng lương. Một số loại “đối tượng” vui mừng vì túi sắp thêm ít đồng. Phần đông thì vẫn chờ đợi kỳ sau.
Lại nhớ, trước khi về hưu, mình tính ra đã được tăng lương 1.000.000 lần. Lúc đầu nhiều người không tin. Nhưng thử làm phép tính đơn giản thì thấy đúng thật: hồi ra trường (1968), lương tốt nghiệp Đại học được 64 đồng. Khi về hưu, lương khoảng 6.500.000 đồng. Tức là tăng hơn 100.000 lần. Phải kể thêm là năm 1984 đổi tiền, “mười ăn một”, vị chi thực chất lương đã tăng hơn 1 triệu lần!
Không hiểu các bạn đi đây đó nhiều có thấy đâu nữa không, chứ mình nghĩ mức tăng như thế cũng là cao.
Bây giờ, các bạn vừa ra trường lương khoảng 150 USD/tháng. Yên tâm đi, khi về hưu, lương bạn có thể đã là 150.000.000 USD/tháng (bằng chữ: Một  trăm năm mươi triệu đô la Mỹ) đấy nhé!
Không phải là mơ đâu, là tính toán khoa học hẳn hoi đấy!

Written by dinhthucuc

Tháng Mười Một 14, 2014 at 8:16 chiều

CẮT TÓC VỈA HÈ VIII. SỢI TÓC CHẺ TƯ.

with one comment

CẮT TÓC VỈA HÈ VIII. SỢI TÓC CHẺ TƯ.

Mình hỏi tay thợ cắt tóc:
– Này cậu, cậu có chẻ sợi tóc làm tư được không?
Hắn cười ha hả, ra chiều thương hại ông già lẩm cẩm:
– Ông bảo cháu cắt làm 10 đoạn thì được, chứ chẻ đôi còn chịu, nữa là chẻ tư. Với lại, sợi tóc để nguyên thì là sợi tóc, chứ ông chẻ tư nó ra thì đâu còn là sợi tóc nữa mà cứ ngồi bàn về sợi tóc!
– Thế giải nghĩa từ “sợi tóc chẻ tư” thế nào cậu?
– À, là “chẻ tư sợi tóc”,  chứ còn gì nữa!
Nghe vậy mình giật thót:
– Này, cậu có phải là cái tay Vũ Chất mà người ta đang truy tìm không đấy?
Hắn xanh mắt:
– Cháu có phạm tội gì đâu mà người ta truy tìm, hả ông?
Trả tiền rồi, vẫn phân vân:”Hay hắn là Vũ Chất thật nhỉ? Cái kiểu giải nghĩa như thế, lại cũng có vẻ đã từng học hành. Chắc phải đi báo với cơ quan chức năng, họ đang tìm chưa ra”.
Mà thôi, xưa nay chưa phải làm việc với “cơ quan chức năng” bao giờ. Nay tự dưng tìm họ. Chả dại.

Written by dinhthucuc

Tháng Mười 15, 2014 at 8:24 chiều

GÀ-CHUỒNG, ĐẦU – TIỀN (CẮT TÓC VỈA HÈ, VII).

with one comment

Lần này mình chủ động bắt chuyện gã cắt tóc. Nhân câu chuyện vui “gà – chuồng 8×4, 4×8” (đang ồn ào, nhưng mình không hiểu mô tê chi cả, vì không phải chuyên gia đại số), mình trêu gã cắt tóc một chút:
– Chủ nhật thế này, chắc cậu kiếm kha khá nhỉ? Được khoảng bao nhiêu?
– Thường chủ nhật, cháu cắt được khoảng 20 cái đầu, mỗi cái 30 ngàn, 30 nhân 20, vị chi là 600 ngàn ông ạ.
– Cậu sai rồi, phải là 20x 30 chứ ! Tính như cậu thì tức là cậu xem 30 ngàn quan trọng hơn một cái đầu người, nên để trước ! Cậu không biết trong những cái đầu cậu cắt, có cái đã từng thét ra lửa à ? Thể mà dám để sau 30 ngàn đồng bọ của cậu !
Gã hãi quá, lắp bắp :
– Nhưng…cháu chỉ để ý 30 ngàn thôi ạ ! Đầu nào cháu cũng cắt thế thôi !
Vừa lúc đó có cậu bé bước đến.
-A, cắt cái đầu này nữa là hôm nay được 21 cái !
Thằng bé nghe sợ quá, cháy biến !

Written by dinhthucuc

Tháng Chín 9, 2014 at 9:08 sáng