Hà Huy Khoái

Sapere aude

Posts Tagged ‘Uncategorized

LÃN (懶)

with 13 comments

LÃN ()

Sắp sang Xuân, chắc người người lại chuẩn bị đến Văn Miếu “xin chữ” mấy ông Đồ Nho thời a còng. Trở thành bậc túc Nho thì không mấy ai làm được, nhưng đủ chữ để người ta đến XIN (mua) thì chắc không quá khó. Quanh đi quẩn lại, cũng chỉ là mấy chữ Phúc (), Tâm (), Đức (), Thọ (),  Nhẫn ()…Thói đời, thiếu cái gì thì đi xin cái đấy thôi.

Mình chỉ quý nhất chữ LÃN. Có chữ Lãn, người ta cân đi nhắc lại trước khi định làm việc gì. Để kiếm cớ không phải làm. Chỉ thế thôi, cũng đủ bỏ đi 90% số việc ở đời!

Đã hơn 10 năm nay, dự định đi xin chữ Lãn về treo ở nhà. Vậy mà lười quá, chưa đi được. Năm con Rồng này chắc cũng chưa đủ chăm để đi xin chữ Lãn.

Mà người Tàu  cũng lạ. Lẽ ra chữ Lãn dùng để chỉ cái lười thì phải dễ viết, như chữ Nhất. Đằng này lại quá phức tạp (). Nếu có đi xin, chắc cũng phải tìm Ông Đồ nào viết nguệch ngoạc một chút, chứ Lãn mà viết nắn nót quá, e rằng không hợp!

Written by hahuykhoai

Tháng Một 3, 2012 lúc 1:09 sáng

Posted in Suy nghĩ tản mạn

Tagged with

HƯ VÔ

with 6 comments

 

Hôm nay lên BHXH quận Cầu Giấy nhận sổ hưu. Tình cờ vài hôm trước đọc mấy giòng thơ (Tuổi sáu mươi) của Lê Thành Nghị:

Cầm trên tay một đống hư vô

Tôi trở về nhà mình…

Nghe như có điều gì đó luyến tiếc? Sao lại là hư vô? Sao lại cần cái gì không phải hư  vô? Cũng may đời mình chỉ làm toán. Tất cả đều ở trong đầu. Trên tay không có gì, kể cả hư vô. Giá mà có cái gì trên tay thì tốt, khi không cần nữa thì có thể quẳng nó đi. Đằng này lại ở trong đầu, quẳng đi chẳng dễ. Dù là trong đầu mình, cũng có nhiều cái không phải của mình. Một đời người, nhồi nhét vào đó nhiều thứ lắm. Giá mà trong đầu chỉ có hư vô.

Ông Descartes không tin vào sự “tồn tại” của chân không. Ông Pascal thì tin. Sau một buổi trò chuyện mà không thuyết phục nổi Pascal, khi ra về Descartes nói một câu châm biếm nổi tiếng: “Trong đầu ông ta có quá nhiều chân không!”. Có phải ai cũng có thể để chân không trong đầu mình như Pascal đâu!

Ta trở về,

Triều quan chẳng phải ẩn chẳng phải,

Góc thành Nam, lều một gian…

Written by hahuykhoai

Tháng Mười Hai 29, 2011 lúc 3:24 sáng

CẢI CÁCH HÀNH CHÍNH

leave a comment »

Cải cách hành chính: chuyện thiếu-thừa 

(đã đăng trên Tia Sáng, 2009)

Một trong những nhiệm vụ cơ bản của cải cách hành chính là phải làm cho bộ máy hành chính gọn nhẹ hơn. Tức là phải bỏ đi những bộ phận, những cá nhân thừa trong bộ máy. Nhưng, khó nhất vẫn là nhận ra cái gì thiếu, cái gì thừa.

Tôi xin kể hai mẩu chuyện dưới đây, những chuyện đó có thể là thật, mà cũng có thể chưa có bao giờ  (mượn lời hát trong phim Tể tướng Lưu gù).

Chuyện thứ nhất. Nhà điêu khắc vĩ đại người Pháp Auguste Rodin (1840-1917) đã sáng tạo nên pho tượng bất hủ Le Penseur (Người suy tư), khắc họa hình ảnh một con người mà sự suy nghĩ căng thẳng hiện ra trên từng thớ thịt. Có người hỏi Rodin: “Làm thế nào mà ông có thể tạc nên pho tượng tuyệt vời đến vậy?”. Rodin trả lời: “Đơn giản thôi, tôi lấy một khối đá, và thấy cái gì thừa thì đẽo nó đi!”.

Hóa ra, chỉ cần loại hết những cái thừa, ta sẽ có một kiệt tác.

Chuyện thứ hai. Ở  khu rừng nọ có bọn lâm tặc hoành hành rất dữ. Người ta lập một trạm kiểm lâm ở đó, với 5 kiểm lâm viên. Họ rất bận rộn, nên phải có một cấp dưỡng. Lâu dần, họ mang theo cả vợ con, nên có thêm cái nhà trẻ. Rồi thì đến y tá, thường trực, văn thư, chuyên trách Công đoàn, Phụ nữ, Thanh niên… đủ cả. Sau ít năm đã hình thành được một Trạm Kiểm lâm rất bề thế. Chỉ có điều, từ đó bọn lâm tặc tránh sang đường khác, thành ra Trạm chẳng còn bắt được tên lâm tặc nào.

Khi chủ trương tinh giản biên chế đưa xuống, người ta buộc phải xem ai thừa thì “tinh giản” đi. Xét đi xét lại, thấy ai cũng đang rất bận rộn với công việc được phân công, duy chỉ có 5 chàng kiểm lâm viên là thừa! Thế là 5 chàng kiểm lâm viên được “về hưu một cục”, và buổi tiễn họ về hưu cũng là buổi Trạm nhận được bằng khen về công tác tinh giản biên chế.

Written by hahuykhoai

Tháng Mười Hai 28, 2011 lúc 10:44 chiều

Posted in Chuyện Đời

Tagged with

Về vườn

with 6 comments

Được báo tháng 12 này về hưu. Xưa các cụ gọi là “về vườn”. Gọi thế vì họ thường có cái vườn. Bây giờ lấy đâu ra vườn giữa cái thời “tấc đất tấc vàng” này nữa. Đành lập cái vườn ảo vậy. Mà cũng phải, có cái gì là không “ảo” đâu, nữa là cái vườn. Nhưng làm vườn, dù là ảo, thì cái chăm vẫn phải thật. Mà mình sinh ra đã không phải là dân tộc chăm. Đành trước tiên rinh mấy cái cây ảo về trồng đã. Lâu nay nó hay nằm trên Tia Sáng. Cũng may nhờ có anh Văn Thành và chi Thu Hà thúc dục mà thỉnh thoảng còn chịu khó trồng vài cái cây ở vườn nhà TS.

Written by hahuykhoai

Tháng Chín 24, 2011 lúc 11:16 sáng