Posts Tagged ‘THICH NGHI NGOI’
HƯ VÔ
Hôm nay lên BHXH quận Cầu Giấy nhận sổ hưu. Tình cờ vài hôm trước đọc mấy giòng thơ (Tuổi sáu mươi) của Lê Thành Nghị:
Cầm trên tay một đống hư vô
Tôi trở về nhà mình…
Nghe như có điều gì đó luyến tiếc? Sao lại là hư vô? Sao lại cần cái gì không phải hư vô? Cũng may đời mình chỉ làm toán. Tất cả đều ở trong đầu. Trên tay không có gì, kể cả hư vô. Giá mà có cái gì trên tay thì tốt, khi không cần nữa thì có thể quẳng nó đi. Đằng này lại ở trong đầu, quẳng đi chẳng dễ. Dù là trong đầu mình, cũng có nhiều cái không phải của mình. Một đời người, nhồi nhét vào đó nhiều thứ lắm. Giá mà trong đầu chỉ có hư vô.
Ông Descartes không tin vào sự “tồn tại” của chân không. Ông Pascal thì tin. Sau một buổi trò chuyện mà không thuyết phục nổi Pascal, khi ra về Descartes nói một câu châm biếm nổi tiếng: “Trong đầu ông ta có quá nhiều chân không!”. Có phải ai cũng có thể để chân không trong đầu mình như Pascal đâu!
Ta trở về,
Triều quan chẳng phải ẩn chẳng phải,
Góc thành Nam, lều một gian…
CHỦ – TỚ
Cái máy ấy, ở mọi nơi nó được gọi là “đầy tớ” (Server).
Là đầy tớ, nó phục vụ mọi người, cung cấp cho họ account, mật mã truy nhập, và nhiều dịch vụ khác.
Sang đến Việt Nam, nó vẫn làm những việc ấy. Có điều, nó làm việc kém hơn, vì người sử dụng nó trình độ còn non.
Nhưng lạ thay, từ chỗ là “đầy tớ”, nó trở thành ông chủ – máy chủ. Chắc là vì ở ta, người có nhiệm vụ cung cấp dịch vụ cho xã hội thường trở thành người ban phát và có quyền của ông chủ!
Thế mới biết, Server được dịch sang tiếng Việt là máy chủ cũng có cái lý của nó!
Thich Nghi Ngoi
Tieng Viet that hay, nhat la o cai thoi a cong, viet khong dau cung duoc. Boi the nen khi minh noi; “Toi chi thich ngi ngoi”, khong ai dam che trach gi, du la nguoi tham cong tiec viec nhat.
Gia ma la Hoa thuong, chac minh lay phap danh THICH NGHI NGOI.
Khi nghỉ ngơi, ta cũng nghĩ ngợi.
Khi nghĩ ngợi cũng là khi ta nghỉ ngơi.
Bởi ta là người thường. Không như mấy thức giả toàn nói những câu khó hiểu, đại loại như “Cogito, ergo sum!”.
Làm người
Làm Người
Nhà tôi nuôi con chó Mực, được 12 năm thì nó chết. Đời chó, thế cũng có thể gọi là “thọ”. Mấy năm về già, nó thay lông liên tục, nên khi chết lông vẫn còn đen.
Sáng nào bầy chào mào cũng đến túi tít trên cây khế ngọt vườn nhà tôi. Con mẹ, con con, con non, con già, thảy đều có cái mào đen nhánh. Chẳng thấy mào nó đổi màu bao giờ.
Sáng nay tình cờ gặp ông bạn cũ. Mới một năm không trông thấy nhau mà tóc ông ta gần bạc trắng.
Hỏi:
- Dạo này cậu làm gì mà tóc bạc nhanh thế?
Đáp:
- Làm người!
Ngẫm ra, làm Người thật khó!